Sáng mùng Một, khi Little Saigon còn ngái ngủ trong mùi nhang trầm và tiếng pháo, bãi đậu xe trước chợ Best Choice — góc Brookhurst và Chapman — đã sáng đèn. Từng đoàn Phật tử áo dài, khăn quàng, tay xách giỏ trái cây, lặng lẽ lên xe. Xe lăn bánh khi trời còn chưa rõ mặt người.
Từ Orange County lên Adelanto chừng chín mươi dặm. Xe theo xa lộ 91, nhập vào 15, rồi rẽ lên Highway 395 — con đường thẳng tắp chạy giữa vùng cao nguyên Mojave. Chỉ độ một tiếng rưỡi, nhưng là một tiếng rưỡi đủ dài để phố xá lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sa mạc mở ra hai bên: đất vàng, trời xanh ngắt, những cây Joshua đứng lẻ loi trong gió sớm.
Rồi từ xa, giữa mênh mông cát trắng, một bóng trắng cao vút hiện lên bên đường. Trên xe có người khẽ chắp tay. Đó là tôn tượng Đức Bồ Tát Quán Thế Âm bằng cẩm thạch — cao bảy mét rưỡi, nặng tám mươi tấn, được tạc từ Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng và khánh thành cuối năm 2007. Người đi đường trên Highway 395 nhìn thấy Ngài trước khi nhìn thấy cổng chùa. Đã về tới Thiền Viện Chân Nguyên.
Vì sao phải đi xa đến thế?
Câu hỏi ấy nhiều người từng đặt ra. Quận Cam có không thiếu chùa. Có ngôi chùa cách nhà chỉ dăm phút lái xe, quanh năm hương khói đủ đầy. Vậy mà mỗi độ Xuân về, Phật tử vẫn rủ nhau đặt chỗ trên xe bus, dậy từ bốn năm giờ sáng, để lên một ngôi chùa giữa sa mạc.
“Đi chùa gần là bổn phận. Còn hành hương là để lòng mình được đi xa một lần trong năm.”
Người ta đi vì cái đẹp của Thiền Viện — thứ vẻ đẹp không nơi nào có được. Trên khu đất mười lăm mẫu (15 acres), Hòa thượng Thích Đăng Pháp cùng chư Phật tử đã dựng nên ngôi chùa Việt lớn nhất thế giới trên sa mạc. Đất mua từ năm 2000, Thiền Viện thành lập năm 2005, và ngôi chánh điện hoàn tất năm 2012 sau nhiều năm góp nhặt.
Chiêm bái giữa vườn tượng
Xuống xe, việc đầu tiên là đi một vòng sân trước. Ở đó, giữa nền trời sa mạc xanh không một gợn mây, cả một vườn tượng cẩm thạch trắng hiện ra: Đức Bổn Sư Thích Ca, Đức Phật Dược Sư, Đức Phật A Di Đà, Đức Di Lặc bụng tròn cười hiền, Đức Địa Tạng tay cầm tích trượng, và tôn tượng Đức Phật nhập Niết Bàn nằm dài sáu mét rưỡi — ngày Xuân được đắp tấm y đỏ thắm, trước tòa bày mâm ngũ quả.
Nhưng điều khiến khách hành hương dừng chân lâu nhất là Thập Bát La Hán — mười tám vị A La Hán bằng cẩm thạch trắng, tạc từ Việt Nam đưa sang, mỗi vị một dáng vẻ, một thần thái. Vị nhíu mày trầm tư, vị ngửa mặt cười lớn, vị gầy guộc khổ hạnh, vị an nhiên tự tại. Đứng trước các Ngài, người ta thấy rõ một điều: con đường giác ngộ không có một khuôn mặt duy nhất.
Trong khuôn viên còn có bảo tháp, những cụm tượng kể lại cuộc đời Đức Phật — từ đản sanh, chuyển pháp luân đến nhập Niết Bàn — và tượng Tây Phương Tam Thánh. Ngày Tết, cờ Phật giáo năm sắc giăng ngang sân, phất phới trong nắng khô của sa mạc. Bộ tượng đồng đúc tại Huế năm 2008, trong đó tôn tượng Đức Thích Ca cao 3,2 mét nặng tám tấn, càng thêm phần uy nghiêm.
Trong chánh điện ngày Xuân
Bước qua cửa chánh điện là một thế giới khác. Trần nhà vẽ mây trắng trời xanh, khiến người ngước lên tưởng như đang đứng giữa hư không. Chính giữa, Đức Bổn Sư Thích Ca tôn nghiêm trên tòa sen vàng, hai bên là Đức Quán Thế Âm và Đức Địa Tạng. Ngày Tết, chùa bày mai vàng, đào hồng, lan trắng, những chậu cúc đại đóa và bao lì xì đỏ treo lủng lẳng trên cành.
Rồi đại chúng ngồi kín cả nền chánh điện, chắp tay theo tiếng chuông. Người từ Quận Cam, người từ San Diego, Los Angeles, Riverside — có cả những cụ ông cụ bà tóc bạc phơ, có những em nhỏ lần đầu được mẹ dắt đi lễ chùa xa. Cầu an đầu năm. Cầu cho một năm mới bình yên. Cầu cho cha mẹ mạnh khỏe, cho con cháu học hành nên người.
Lễ xong, Thiền Viện đãi cơm chay. Mọi người ngồi quây quần, chia nhau miếng bánh chưng, trái quýt vàng, chụp với nhau tấm hình kỷ niệm trước tôn tượng. Có người xin chữ đầu năm. Có người lặng lẽ đứng thật lâu trước tượng Đức Quán Thế Âm ngoài sân, không nói gì cả.
Đến chiều, đoàn xe lại nổ máy. Bảy tám chiếc bus nối đuôi nhau trên bãi đất, chở người về lại phố thị. Cát bụi sa mạc bay lên sau bánh xe. Trên xe, ai nấy đều mang theo một điều gì đó rất khó gọi tên — có lẽ là chút thanh tịnh nhặt được giữa trời cao nguyên, đủ để dành cho cả một năm dài.
Và Xuân sau, người ta lại rủ nhau lên xe.